Cảm Giác Khi Trở Thành CEO Của Một Startup

Cảm ơn dịch giả, anh Ninh vì bài dịch này. Xin được phép trích lại bài dịch của anh để mọi người có cơ hội hiểu thêm về những cảm giác mà một đồng sáng lập / key member (không chỉ là CEO) phải trải qua khi thực sự dành hết sức của mình cho công việc.

Nguồn: http://ghichep.ninhnv.com/

Cảm giác thế nào khi bạn tham gia gây dựng một công ty startup? Câu trả lời của Paul Dejoe trên Quora với hơn 1400 votes (hiện tại là khoảng 5800 votes) đã tóm gọn gần như đầy đủ các cung bậc cảm xúc của những người làm startup.


Cảm giác thế nào ư? Mỗi đêm bạn đều trằn trọc khó ngủ. Ngày cuối tuần chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Các vòng đầu tư cũng chẳng giúp bạn nhẹ nhõm hơn được gì. Vì điều đó có nghĩa là càng có nhiều người trông cậy vào bạn mang lại lợi nhuận gấp 20 lần số tiền họ đã đầu tư vào bạn. Và thật là khó khăn để dứt bỏ các suy nghĩ về công ty. Ngay kể cả TV, phim ảnh hay các kỳ nghỉ lễ cũng trở nên nhàm chán khi mà tương lai, vận mệnh của công ty bạn đang ở đâu đó trong Inbox hay kết quả từ một bài test A/B bạn vừa quyết định chạy thử.

Bạn cảm thấy thật tội lỗi khi làm gì đó bạn thích ngoài công việc ra. Trải qua hàng năm trời vật lộn với cuộc chiến nội tâm, bạn mới nhận ra rằng, giữ cho cuộc sống “cân bằng” là cả một nghệ thuật. Nó quan trọng chẳng kém các kỹ năng bạn vốn hằng ao ước.

Bạn bắt đầu cảm thấy sáng tạo có giá trị dường nào và bạn buộc lòng phải suy nghĩ một cách khác biệt, không chỉ để thắng cuộc mà còn để nhìn ra cơ hội tốt nhất. Bạn nhận ra những ý tưởng tốt nhất nảy sinh không phải là khi bạn dán mắt vào màn hình. Những trò giải trí tiêu khiển nhẹ nhàng lành mạnh lại mang lại hiệu quả tức thì không ngờ đến.

Bạn bắt đầu thấy nể phục mấy con vịt. Quẫy đạp như điên dưới nước mà phía trên vẫn phải tìm cách nhẹ nhàng, ung dung khi mọi người ngước nhìn. Bạn thấm thía một điều rằng nếu bạn đánh mất đi cá tính, phong thái của mình, tức là bạn thua cuộc.

Bạn luôn luôn tự hỏi liệu mình có đang thay đổi thế giới ngày một tốt đẹp hơn? Hay người ta sống có tốt hơn từ ngày biết đến bạn không?

Bạn sáng tạo và khi bạn có một ý tưởng, dường như chẳng có gì có thể cản trở bạn cho đến khi bạn biến được nó thành sự thật. Bạn có cảm giác này đơn giản là vì bạn không thể làm khác đi được. Bạn bắt đầu cảm nhận cụm từ “entrepreneur” gần gũi hơn. Thật khó để giải thích cho bạn bè rằng không mạo hiểm như bạn chẳng qua là vì trong đầu họ chất đầy nỗi lo sợ không dám thúc đẩy bản thân hành động hay mang tất cả những gì đang có ra để chiến đấu cho dù thật bại luôn rình rập hàng ngày. Bạn bắt đầu biến các cuộc chuyện trò có liên quan thành câu chuyện làm thế nào có thể khai thác các cơ hội thành lợi ích nó mang lại. Những người gần gũi với bạn sẽ nhìn vào những gì bạn quan tâm theo một cách hoàn toàn khác bởi vì họ chẳng hiểu gì cả. Bạn không trách cứ gì họ. Họ không thể hiểu nếu họ chưa từng tự mình làm điều gì đó tương tự. Đó là lý do tại sao bạn cứ đi tìm cách thuyết phục người khác trở thành Entrepreneur như bạn. Bạn cảm thấy có được phần thưởng xứng đáng khi giúp đỡ các entrepreneurs khác. Đây là email của tôi: paul@ecquire.com. Hãy cho tôi biết tôi có thể giúp gì cho bạn không.

Việc của bạn là tạo ra một tầm nhìn, một văn hóa, đưa đúng người lên chiếc xe cùng bạn và truyền cảm hứng cho họ. Khi bạn nhìn đồng đội của mình tin tưởng vào tầm nhìn đó, cũng nhiều chẳng kém gì bạn, và tin tưởng bạn sẽ luôn làm đúng, nó là cảm giác không thể diễn tả nổi. Nỗ lực làm việc hơn người theo cấp số mũ luôn khiến bạn ngạc nhiên. Đó là lý do tại sao tìm đúng đồng đội là điều khó khăn nhất nhưng cũng là điều quan trọng nhất. Bài học này sẽ ảnh hưởng đáng kể đến cuộc đời bạn sau này. Bạn sẽ không còn tìm cách giữ mọi thứ bình bình nữa vì bạn biết điều gì có thể xẩy ra khi bạn kiên trì mãnh liệt chiến đấu cho những gì tốt đẹp nhất và tìm thấy những cộng sự tuyệt vời. Sẽ chẳng còn là vấn đề khi thẳng thắn với mọi người mà không sợ làm tổn thương họ.

Bạn bắt đầu nhận ra rằng bạn là một lãnh đạo và bạn phải dẫn dắt hoặc bạn không thể theo được nữa. Bạn gạt đi những lời chào mời gạ bán vì bạn cần làm chủ cuộc chơi và bạn cảm thấy rằng các đồng đội của bạn là những người tuyệt vời nhất thế giới. Bạn có thể làm bất cứ thứ gì một cách chăm chỉ, cần mẫn. Từ bỏ không phải là một lựa chọn.

Bạn phải sẵn sàng ngủ lại công ty và thấy thoải mái với việc đó. Bạn có thể cười vào mọi thứ vì khi bạn nghĩ về những điều tồi tệ hơn có thể xẩy đến với công ty mình, thực tế là nó hoàn toàn có thể sẽ xảy ra. Hãy tưởng tượng bạn làm một cái gì đó trong suốt 2 năm trời và sau đó đổ sông đổ bể cả chỉ vì một sai lầm nhỏ vào một ngày nào đó. Bạn nhận ra rằng trong khi đồng đội của bạn vui vẻ và lúc nào cũng có thể cười cợt rằng bạn sẽ không thể chết được, thì sự thật lại ngược lại: bạn học cách trân trọng từng chặng đường đi và hướng đến tương lai trong từng việc bạn làm hàng ngày ngay kể cả những lúc khó khăn nhất. Bạn sẽ nghe người ta nói rằng đừng để quá tụt dốc khi mọi thứ tồi tệ và cũng đừng quá phởn chí khi mọi sự đang tốt, và bạn thậm chí còn đi khuyên người khác những điều tương tự. Nhưng bạn sẽ không bao giờ chấp nhận sự lờ đờ, chẳng bứt lên mà cũng chẳng kém đi vì điều này không thú vị chút nào. Ngay kể cả khi mọi thử đảo lộn hoàn toàn những gì bạn dự định thì cũng là một điều đáng để ăn mừng. Tự nhiên bạn lại cứ thích đâm đầu vào các thử thách khó nhất chỉ vì có một mối liên hệ trực tiếp giữa độ khó của công việc với cảm giác sung sướng khi làm những điều tưởng chừng không thể.

Bạn nhận ra rằng sẽ thú vị hơn nhiều khi bạn không có tiền và tiền đôi khi lại là thứ tồi tệ nhất là khi lấy nó làm mục tiêu cá nhân. Nếu bạn đủ may mắn để cảm thấy như vậy, đó thật sự là một cảm giác gần với sự bình yên vì bạn nhận ra những gì bạn làm là thử thách và cũng là công việc bạn yêu quý. Tài sản của bạn là sự tự do, chủ động, trách nhiệm và sự công nhận. Những thứ này cũng sẽ là những tài sản giá trị mà những người bạn muốn chiến đấu cùng cũng tôn trọng.

Bạn cảm thấy như thể những ông bố bà mẹ với khách hàng và họ sẽ không bao giờ hiểu được bạn yêu họ như thế nào vì chính họ là minh chứng cho việc bạn không điên rồ. Bạn muôn ôm lấy tất cả bọn họ. Và họ có ý nghĩa như là cả thế giới đối với bạn.

Những gì học được phần lớn là từ sự tự trải nghiệm, nhiều hơn bất cứ yếu tố bẩm sinh nào của một Entrepreneur. Bạn nhận ra rằng bạn cần làm gì khi nhận những cú đấm tả tơi vào mặt rất rất nhiều lần. Bạn nhận ra rằng điều bạn cần làm là khi chẳng có ai để ý và chẳng có ai nhìn ra. Bạn nhận ra rằng bạn kém đủ mọi thứ, và thật may mắn nếu bạn giỏi một kỹ năng nào đó. Và thứ duy nhất tuyệt vời có lẽ được là chính mình. Đó cũng là lý do bạn không bao giờ thỏa hiệp. Bạn học được quyền lực và vị thế có thể gây nghiện đến như thế nào và vì sao nó lại có thể tha hóa nhiều người đến vậy.

Bạn sẽ vô cùng biết ơn những quãng thời gian tồi tệ. Trong các ngành nghề khác rất hiếm khi thấy cảnh này. Khi điều tồi tệ xẩy đến, sẽ có những người đến giúp bạn không ngần ngại. Tal Raviv, Gary Smith, Joe Reyes, Toan Dang, Vincent Cheung, Eric Elinow, Abe Marciano và những người khác nữa. Tôi nợ họ cả đời và không gì có thể đền đáp họ được cũng như họ cũng chẳng mong đợi sự đền đáp của tôi.

Bạn bắt đầu nhận ra trong đời, những người may mắn nhất thế giới sẽ chỉ một lần là một phần nào đó của điều gì đó vĩ đại. Biết điều này giúp bạn hợp lý hóa sự toàn tâm của bạn.

Tóm lại, tham gia một công ty startup rất thú vị. Mỗi ngày một khác và đều thú vị cả. Ngay cả khi đó là một ngày tồi tệ cũng vẫn rất thú vị. Biết được rằng các quyết định của bạn không chỉ tác động đến bạn mà còn rất nhiều người khác nữa sẽ là một gánh nặng bạn sẵn sàng chịu đựng hàng ngày còn hơn là không làm chủ được tương lai vận mệnh của mình. Đó là lý do tại sao tôi không thể làm gì khác.

Original Post


Link: http://qr.ae/3YjjZ

Very tough to sleep most nights of the week. Weekends don’t mean anything to you anymore. Closing a round of financing is not a relief. It means more people are depending on you to turn their investment into 20 times what they gave you.

It’s very difficult to “turn it off”. But at the same time, television, movies and vacations become so boring to you when your company’s future might be sitting in your inbox or in the results of a new A/B test you decide to run.

You feel guilty when you’re doing something you like doing outside of the company. Only through years of wrestling with this internal fight do you recognize how the word “balance” is an art that is just as important as any other skill set you could ever hope to have. You begin to see how valuable creativity is and that you must think differently not only to win, but to see the biggest opportunity. You recognize you get your best ideas when you’re not staring at a screen. You see immediate returns on healthy distractions.

You start to respect the Duck. Paddle like hell under the water and be smooth and calm on top where everyone can see you. You learn the hard way that if you lose your cool you lose.

You always ask yourself if I am changing the World in a good way? Are people’s lives better for having known me?

You are creative and when you have an idea it has no filter before it becomes a reality. This feeling is why you can’t do anything else.

You start to see that the word “entrepreneur” is a personality. It’s difficult to talk to your friends that are not risking the same things you are because they are content with not pushing themselves or putting it all out there in the public with the likelihood of failure staring at you everyday. You start to turn a lot of your conversations with relatives into how they might exploit opportunities for profit. Those close to you will view your focus as something completely different because they don’t understand. You don’t blame them. They can’t understand if they haven’t done it themselves. It’s why you will gravitate towards other entrepreneurs. You will find reward in helping other entrepreneurs. This is my email: paul@ecquire.com. Let me know if I can help you with anything.

Your job is to create a vision, a culture, to get the right people on the bus and to inspire. When you look around at a team that believes in the vision as much as you do and trusts you will do the right thing all the time, it’s a feeling that can’t be explained. The exponential productivity from great people will always amaze you. It’s why finding the right team is the most difficult thing you will do but the most important. This learning will affect your life significantly. You will not settle for things anymore because you will see what is possible when you hold out for the best and push to find people that are the best. You don’t have a problem anymore being honest with people about not cutting it.

You start to see that you’re a leader and you have to lead or you can’t be involved with it at all. You turn down acquisition offers because you need to run the show and you feel like your team is the best in the World and you can do anything with hard work. Quitting is not an option.

You have to be willing to sleep in your car and laugh about it. You have to be able to laugh at many things because when you think of the worse things in the World that could happen to your company, they will happen. Imagine working for something for two years and then have to throw it out completely because you see in one day that it’s wrong. You realize that if your team is having fun and can always laugh that you won’t die, and in fact, the opposite will happen: you will learn to love the journey and look forward to what you do everyday even at the lowest times. You’ll hear not to get too low when things are bad and not to get too high when things are good and you’ll even give that advice. But you’ll never take it because being in the middle all the time isn’t exciting and an even keel is never worth missing out on something worth celebrating. You’ll become addicted to finding the hardest challenges because there’s a direct relationship between how difficult something is and the euphoria of a feeling when you do the impossible.

You realize that it’s much more fun when you didn’t have money and that money might be the worse thing you could have as a personal goal. If you’re lucky enough to genuinely feel this way, it is a surreal feeling that is the closest thing to peace because you realize it’s the challenges and the work that you love. Your currencies are freedom, autonomy, responsibility and recognition. Those happen to be the same currencies of the people you want around you.

You feel like a parent to your customers in that they will never realize how much you love them and it is they who validate you are not crazy. You want to hug every one of them. They mean the World to you.

You learn the most about yourself more than any other vocation as an entrepreneur. You learn what you do when you get punched in the face many many times. You learn what you do when no one is looking and when no one would find out. You learn that you are bad at many things, lucky if you’re good at a handful of things and the only thing you can ever be great at is being yourself which is why you can never compromise it. You learn how power and recognition can be addicting and see how it could corrupt so many.

You become incredibly grateful for the times that things were going as bad as they possibly could. Most people won’t get to see this in any other calling. When things are really bad, there are people that come running to help and don’t think twice about it. Tal Raviv, Gary Smith, Joe Reyes, Toan Dang, Vincent Cheung, Eric Elinow, Abe Marciano are some of them. I will forever be in their debt and I could never repay them nor would they want or expect to be repaid.

You begin to realize that in life, the luckiest people in the World only get one shot at being a part of something great. Knowing this helps you make sense of your commitment.

Of all the things said though, it’s exciting. Every day is different and so exciting. Even when it’s bad it’s exciting. Knowing that your decisions will not only affect you but many others is a weight that I would rather have any day than the weight of not controlling my future. That’s why I could not do anything else.

Comments